雪晴遣怀
(明代)张宇初

张宇初
张宇初(1359 -1410),为明代正一派天师,历代天师中最博学者之一。有道门硕儒之称。字子旋(音XUAN,别字)别号耆山 。其是四十二代天师张正常长子,于明洪武十年(公元1377)嗣教,为第四十三代天师。明洪武十三年(公元1380) 敕受“正一嗣教道合无为阐祖光范大真人”,总领天下道教事。二月,特召入朝,勉励修节以格神明,诰封其母包氏为清虚冲素妙善玄君,命建斋设醮于(南京)紫金山和神乐观。庚午年(1390)入觐,降敕重建大上清宫。
《雪晴遣怀》拼音标注
xuě qíng qiǎn huái
cí xiāng kǔ yín yǔ,
xún rì xǐ chū jì。
dá shù xīng hàn míng,
yán shuāng lǐn hán qì。
pū fū jiè chén fā,
jiě làn huǒ xiān chì。
kuáng fēng chū xiàng zhǐ,
zhāo xù yuè nán zhì。
sù ǎi sàn píng chuān,
yáo yān dàn gū yǔ。
fēng húi jī xuě bái,
tān xiǎn hán líu xì。
yě tǐng sù yú lún,
shāng fān qià fú xì。
zhōu zhǔ bó yī qīng,
rén yān qù tiáo dì。
zhēng tú zhí sùi yàn,
xíng mài juàn xiá dì。
chén wǎng rì shū wéi,
wēi jī kǎi fú shì。
shù shū xiè lv̌ zhēn,
bǎi gǎn hú nèi yì。
jūn ēn dài mí hòu,
jiǎn zhuó kùi yōng qì。
chǒng wò yú sù qī,
wēi bì mò juān zhì。
mín yí kùn máo zéi,
guǎn yàn kě qún nì。
gù niàn shuāi xǐu qīn,
hé yóu dí jīng jì。
tīng méi làn shǐ yīng,
yá zhú dī kōng cùi。
shǎo wèi yōu hùi qíng,
xī néng qiè zhēn qì。
yuàn yán fǎn jià zǎo,
yǒng tuō qīu yuán qì 。
- 上一篇:登陆文安公象山祠堂故址
- 下一篇:甲戌三月二日出行