臞鹤歌

(明代)张元祯

元龙之孙金马客,耸壑昂马好标格。挺如鹤出鸡群中,万里长空见霜翮。

何年飞上瑶华池,紫鹓黄鹄相追随。朝游青田暮玄圃,渴饮醴泉餐玉脂。

清臞不是人间物,无乃前身有仙骨。浮丘相法得真传,少保新图曾写出。

翛然玉立如人长,缟衣丹顶玄纁裳。一从华表出城郭,不羡轩墀承宠光。

玉堂深处秋萧爽,警露声闻九天上。箫韶九奏凤皇仪,闯与神仙共来往。

张元祯

(1437—1507)明江西南昌人,字廷祥,号东白。天顺四年进士。授编修,预修《英宗实录》,与执政议不合,引疾归。居家讲求性命之学。弘治初召修《宪宗实录》,进春坊左赞善,官至詹事。正德初进吏部侍郎。有《东白集》。

《臞鹤歌》拼音标注

qú hè gē
yuán lóng zhī sūn jīn mǎ kè,
sǒng hè áng mǎ hǎo biāo gé。
tǐng rú hè chū jī qún zhōng,
wàn lǐ cháng kōng jiàn shuāng hé。
hé nián fēi shàng yáo huá chí,
zǐ yuān huáng hú xiāng zhūi súi。
zhāo yóu qīng tián mù xuán pǔ,
kě yǐn lǐ quán cān yù zhī。
qīng qú bù shì rén jiān wù,
wú nǎi qián shēn yǒu xiān gǔ。
fú qīu xiāng fǎ dé zhēn chuán,
shǎo bǎo xīn tú céng xiě chū。
xiāo rán yù lì rú rén cháng,
gǎo yī dān dǐng xuán xūn cháng。
yī cóng huá biǎo chū chéng guō,
bù xiàn xuān chí chéng chǒng guāng。
yù táng shēn chù qīu xiāo shuǎng,
jǐng lù shēng wén jǐu tiān shàng。
xiāo sháo jǐu zòu fèng huáng yí,
chuǎng yǔ shén xiān gòng lái wǎng。