太常引 红梅

(元代)张之翰

幽香拍塞满比邻。问开到、几层春。谢绝蝶蜂群。祗么凤、和渠意亲。醉红肌骨,艳红妆束,能有许时新。也待不摇唇。忍孤负、风流玉人。

张之翰

(1243—1296)邯郸人,字周卿,号西岩老人。世祖至元末自翰林侍讲学士,知松江府事,有古循吏风。时民苦荒,租额以十万计,因力陈其弊,得以蠲除。有《西岩集》。

《太常引 红梅》拼音标注

tài cháng yǐn hóng méi
yōu xiāng pāi sāi mǎn bǐ lín。
wèn kāi dào 、 jī céng chūn。
xiè jué dié fēng qún。
zhī yāo fèng 、 hé qú yì qīn。
zùi hóng jī gǔ,
yàn hóng zhuāng shù,
néng yǒu xǔ shí xīn。
yě dài bù yáo chún。
rěn gū fù 、 fēng líu yù rén 。