金缕词 送上官子东之昆山州幕官

(元代)张翥

烟草长洲苑。渺姑苏、旧游麋鹿,岁华云晚。多少吴宫花月恨,春去春来不管。

只付与、行人凄断。君去风流宾幕里,把今情、古意供裁剪。

珠唾湿,玉烟暖。

相逢尽看金杯满。信人生、好怀有几,梦长缘短。白发峥嵘三千丈,底用云揉雨染。

且斗取、尊前强健。为问浮槎还到否,便乘之、直上三山远。

看瀛岛,水清浅。

张翥

张翥(1287~1368) 元代诗人。字仲举,晋宁(今山西临汾)人。少年时四处游荡,后随著名文人李存读书,十分勤奋。其父调官杭州,又有机会随仇远学习,因此诗文都写得出色,渐有名气。张翥有一段时间隐居扬州,至正初年(1341)被任命为国子助教。后来升至翰林学士承旨。

《金缕词 送上官子东之昆山州幕官》拼音标注

jīn lv̌ cí sòng shàng guān zǐ dōng zhī kūn shān zhōu mù guān
yān cǎo cháng zhōu yuàn。
miǎo gū sū 、 jìu yóu mí lù,
sùi huá yún wǎn。
duō shǎo wú gōng huā yuè hèn,
chūn qù chūn lái bù guǎn。
zhǐ fù yǔ 、 xíng rén qī duàn。
jūn qù fēng líu bīn mù lǐ,
bǎ jīn qíng 、 gǔ yì gōng cái jiǎn。
zhū tuò shī,
yù yān nuǎn。
xiāng féng jǐn kàn jīn bēi mǎn。
xìn rén shēng 、 hǎo huái yǒu jī,
mèng cháng yuán duǎn。
bái fā zhēng róng sān qiān zhàng,
dǐ yòng yún róu yǔ rǎn。
qiě dǒu qǔ 、 zūn qián qiáng jiàn。
wèi wèn fú chá huán dào fǒu,
biàn chéng zhī 、 zhí shàng sān shān yuǎn。
kàn yíng dǎo,
shǔi qīng qiǎn。