高阳台 题赵仲穆作陈野云居士山水便面
(元代)张翥
染黛浮空,凝妆伫远,数峰妆事含颦。十样新眉,从他雨抹烟匀。龙绡便面宜歌舞,看亭亭、玉骨冰神。几销魂,翠被余香,锦瑟清尘。如今归去湖山畔,对一川平野,一片闲云。两两渔舟,相过桂渚兰津。谁将玉斧*明月,柰琼楼、高处无人。忆王孙,芳草江南,暗*残春。

张翥
张翥(1287~1368) 元代诗人。字仲举,晋宁(今山西临汾)人。少年时四处游荡,后随著名文人李存读书,十分勤奋。其父调官杭州,又有机会随仇远学习,因此诗文都写得出色,渐有名气。张翥有一段时间隐居扬州,至正初年(1341)被任命为国子助教。后来升至翰林学士承旨。
《高阳台 题赵仲穆作陈野云居士山水便面》拼音标注
gāo yáng tái tí zhào zhòng mù zuò chén yě yún jū shì shān shǔi biàn miàn
rǎn dài fú kōng,
níng zhuāng zhù yuǎn,
shù fēng zhuāng shì hán pín。
shí yáng xīn méi,
cóng tā yǔ mǒ yān yún。
lóng xiāo biàn miàn yí gē wǔ,
kàn tíng tíng 、 yù gǔ bīng shén。
jī xiāo hún,
cùi bèi yú xiāng,
jǐn sè qīng chén。
rú jīn gūi qù hú shān pàn,
dùi yī chuān píng yě,
yī piàn xián yún。
liǎng liǎng yú zhōu,
xiāng guò gùi zhǔ lán jīn。
shúi jiāng yù fǔ * míng yuè,
nài qióng lóu 、 gāo chù wú rén。
yì wáng sūn,
fāng cǎo jiāng nán,
àn * cán chūn 。