游万松庵

(元代)张翥

黄尘扑马出西城,忽见云林眼倍明。竟日寂无山鸟语,满岚纯是涧松声。

石幢花雨何时洒,禅榻茶烟特地生。客自去来钟梵外,老僧于世已忘情。

张翥

张翥(1287~1368) 元代诗人。字仲举,晋宁(今山西临汾)人。少年时四处游荡,后随著名文人李存读书,十分勤奋。其父调官杭州,又有机会随仇远学习,因此诗文都写得出色,渐有名气。张翥有一段时间隐居扬州,至正初年(1341)被任命为国子助教。后来升至翰林学士承旨。

《游万松庵》拼音标注

yóu wàn sōng ān
huáng chén pū mǎ chū xī chéng,
hū jiàn yún lín yǎn bèi míng。
jìng rì jì wú shān niǎo yǔ,
mǎn lán chún shì jiàn sōng shēng。
shí chuáng huā yǔ hé shí sǎ,
shàn tà chá yān tè dì shēng。
kè zì qù lái zhōng fàn wài,
lǎo sēng yú shì yǐ wàng qíng。