秋试后胡益士恭归番阳与游吴山圣水寺

(元代)张翥

高处见沧溟,西风吹酒醒。潮来一片白,山拥万重青。

草木如浮动,烟尘忽杳冥。登临不可极,吟思满秋汀。

张翥

张翥(1287~1368) 元代诗人。字仲举,晋宁(今山西临汾)人。少年时四处游荡,后随著名文人李存读书,十分勤奋。其父调官杭州,又有机会随仇远学习,因此诗文都写得出色,渐有名气。张翥有一段时间隐居扬州,至正初年(1341)被任命为国子助教。后来升至翰林学士承旨。

《秋试后胡益士恭归番阳与游吴山圣水寺》拼音标注

qīu shì hòu hú yì shì gōng gūi fān yáng yǔ yóu wú shān shèng shǔi sì
gāo chù jiàn cāng míng,
xī fēng chūi jǐu xǐng。
cháo lái yī piàn bái,
shān yǒng wàn zhòng qīng。
cǎo mù rú fú dòng,
yān chén hū yǎo míng。
dēng lín bù kě jí,
yín sī mǎn qīu tīng。