水龙吟(次李起翁中秋)

(宋代)赵以夫

谁家明镜飞空,海天绀碧浮秋霁。西风淡荡,纤云卷尽,小星疑坠。宇宙冰壶,襟怀玉界,飘然仙思。炯灵犀一点,蟾辉万丈,长相射、清清地。只有桂花长好,照人间、几番荣悴。年年此夕,持杯嚼露,挥毫翻水。宝瑟凄清,玉箫缥缈,佩环声碎。唤谪仙起舞,古今同梦,不知何世。

赵以夫

赵以夫(1189-1256),字用父,号虚斋,福建省福州府长乐县(今福建省福州市长乐区)人。南宋嘉定十年(1217)进士。历知邵武军、漳州,皆有治绩。嘉熙初(1237),为枢密都承旨兼国史院编修官。二年,知庆元府兼沿海制置副使,四年,复除枢密都承旨,淳祐五年(1245),出知建康府,七年,知平江府。以资政殿学士致仕。有《虚斋乐府》。

《水龙吟(次李起翁中秋)》拼音标注

shǔi lóng yín ( cì lǐ qǐ wēng zhōng qīu )
shúi jiā míng jìng fēi kōng,
hǎi tiān gàn bì fú qīu jì。
xī fēng dàn dàng,
xiān yún juàn jǐn,
xiǎo xīng yí zhùi。
yǔ zhòu bīng hú,
jīn huái yù jiè,
piāo rán xiān sī。
jiǒng líng xī yī diǎn,
chán hūi wàn zhàng,
cháng xiāng shè 、 qīng qīng dì。
zhǐ yǒu gùi huā cháng hǎo,
zhào rén jiān 、 jī fān róng cùi。
nián nián cǐ xī,
chí bēi jiáo lù,
hūi háo fān shǔi。
bǎo sè qī qīng,
yù xiāo piǎo miǎo,
pèi huán shēng sùi。
huàn zhé xiān qǐ wǔ,
gǔ jīn tóng mèng,
bù zhī hé shì。