尾犯(重九和刘随如)

(宋代)赵以夫

长啸蹑高寒,回首万山,空翠零乱。渺渺清秋,与斜阳天远。引光禄、清吟兴动,忆龙山、旧游梦断。夹衣初试,破帽多情,自笑霜蓬短。黄花长好在,一俯仰、节物惊换。紫蟹青橙,觅东篱幽伴。感今古、风凄霜冷,想关河、烟昏月淡。举杯相属,殷勤更把茱萸看。

赵以夫

赵以夫(1189-1256),字用父,号虚斋,福建省福州府长乐县(今福建省福州市长乐区)人。南宋嘉定十年(1217)进士。历知邵武军、漳州,皆有治绩。嘉熙初(1237),为枢密都承旨兼国史院编修官。二年,知庆元府兼沿海制置副使,四年,复除枢密都承旨,淳祐五年(1245),出知建康府,七年,知平江府。以资政殿学士致仕。有《虚斋乐府》。

《尾犯(重九和刘随如)》拼音标注

wěi fàn ( zhòng jǐu hé líu súi rú )
cháng xiào niè gāo hán,
húi shǒu wàn shān,
kōng cùi líng luàn。
miǎo miǎo qīng qīu,
yǔ xié yáng tiān yuǎn。
yǐn guāng lù 、 qīng yín xīng dòng,
yì lóng shān 、 jìu yóu mèng duàn。
jiā yī chū shì,
pò mào duō qíng,
zì xiào shuāng péng duǎn。
huáng huā cháng hǎo zài,
yī fǔ yǎng 、 jié wù liáng huàn。
zǐ xiè qīng chéng,
mì dōng lí yōu bàn。
gǎn jīn gǔ 、 fēng qī shuāng lěng,
xiǎng guān hé 、 yān hūn yuè dàn。
jǔ bēi xiāng shǔ,
yīn qín gèng bǎ zhū yú kàn。