题曹孝娥

(宋代)赵崇琏

孝女方童草,哀诚动鬼神。父沈迷死所,已不爱其身。苍桧根泉壤,灵祠食水滨。中郎八个字,恼得老奸人。

赵崇琏

赵崇琏,上虞(今浙江上虞东南)人。理宗宝祐元年(一二五三)进士(清光绪《上虞县志校续》卷四)。今录诗三首。

《题曹孝娥》拼音标注

tí cáo xiào é
xiào nv̌ fāng tóng cǎo,
āi chéng dòng gǔi shén。
fù shěn mí sǐ suǒ,
yǐ bù ài qí shēn。
cāng kuài gēn quán rǎng,
líng cí shí shǔi bīn。
zhōng láng bā gè zì,
nǎo dé lǎo jiān rén 。