
赵汸
(1319—1369)元明间徽州府休宁人,字子常。九江黄泽弟子,得六十四卦大义及《春秋》之学。后复从临川虞集游,获闻吴澄之学。晚年隐居东山,读书著述。洪武二年,与赵埙等被征修《元史》,书成,辞归,旋卒。学者称东山先生。有《春秋集传》、《东山存稿》、《左氏补注》等。
《次陈实卿韵》拼音标注
cì chén shí qīng yùn
lín chū fēi shí zhī màn shāng,
shū chéng shì luàn shú wèi xiáng。
shí pán chuān tòu néng cí dùn,
bǎo cáng chén mái zì fā guāng。
qiān zài yǒu rén fēi wǎn yù,
míng shān hé chù kě shēn cáng。
líu chuán wèi guǎng cán tūi yú,
jiàng pǒu shúi jiā zhèng yǐ qiáng。