次韵叶公右丞纪梦

(元代)赵孟頫

倦游客子何时去,屡欲言归天未许。故乡乐事时上心,破浪长鱼日登俎。

一蓑一笠得自由,某水某丘犹可数。前年有诏举逸民,一旦驰驿登天府。

岂知佐理自有才,勉强尽瘁终无补。青春憔悴过花鸟,白日勾稽困文簿。

栖栖颜汗逐英俊,往往笑谈来讪侮。倦㒒思归语见侵,瘦马长饥骨相拄。

天生我公出瑞世,辅相明时期复古。好将图画上凌烟,未遂衣冠挂神武。

髭须半白称貂蝉,步履渐轻宜印组。道长自觉小人消,乱沮政须君子怒。

得闲有兆天与祥,吉梦初回月当户。因公此意乞归田,不辞歌诗为公舞。

赵孟頫

赵孟頫(1254—1322),字子昂,号松雪,松雪道人,又号水精宫道人、鸥波,中年曾作孟俯,汉族,吴兴(今浙江湖州)人。元代著名画家,楷书四大家(欧阳询、颜真卿、柳公权、赵孟頫)之一。赵孟頫博学多才,能诗善文,懂经济,工书法,精绘艺,擅金石,通律吕,解鉴赏。特别是书法和绘画成就最高,开创元代新画风,被称为“元人冠冕”。他也善篆、隶、真、行、草书,尤以楷、行书著称于世。

《次韵叶公右丞纪梦》拼音标注

cì yùn yè gōng yòu chéng jì mèng
juàn yóu kè zǐ hé shí qù,
lv̌ yù yán gūi tiān wèi xǔ。
gù xiāng lè shì shí shàng xīn,
pò làng cháng yú rì dēng zǔ。
yī suō yī lì dé zì yóu,
mǒu shǔi mǒu qīu yóu kě shù。
qián nián yǒu zhào jǔ yì mín,
yī dàn chí yì dēng tiān fǔ。
qǐ zhī zuǒ lǐ zì yǒu cái,
miǎn qiáng jǐn cùi zhōng wú bǔ。
qīng chūn qiáo cùi guò huā niǎo,
bái rì gōu jī kùn wén bù。
qī qī yán hàn zhú yīng jùn,
wǎng wǎng xiào tán lái shàn wǔ。
juàn pú sī gūi yǔ jiàn qīn,
shòu mǎ cháng jī gǔ xiāng zhǔ。
tiān shēng wǒ gōng chū rùi shì,
fǔ xiāng míng shí qī fù gǔ。
hǎo jiāng tú huà shàng líng yān,
wèi sùi yī guān guà shén wǔ。
zī xū bàn bái chēng diāo chán,
bù lv̌ jiàn qīng yí yìn zǔ。
dào cháng zì jué xiǎo rén xiāo,
luàn jū zhèng xū jūn zǐ nù。
dé xián yǒu zhào tiān yǔ xiáng,
jí mèng chū húi yuè dāng hù。
yīn gōng cǐ yì qǐ gūi tián,
bù cí gē shī wèi gōng wǔ。