水龙吟 石帆

(清代)赵庆熹

搴来非叶非花,海风吹老花瑚色。细垂璎珞,斜分钗股,匀排竹节。

锁锁相连,钩钩不断,峭篷孤立。便石家如意,也难敲碎,谁曾见、高三尺。

尚忆荒矶古石,月明中,潮生潮没。印次梭袅雾,鲎箄贴水,罗纹密织。

紫干撑时,红澜荡处,枯查浮出。算琼田、以外更无人种,也无人识。

赵庆熹

(约公元一八四O年前后在世)字秋舲,浙江仁和人。生卒年均不详,约清宣宗道光二十年前后在世。性倜傥,工诗词,家贫好读书。第道光进士。迟回二十年,选延川知县,不果往。改金华教授,亦末履任。庆熹工诗词散曲,著有《楚游草》、《蘅香馆诗稿》、《香消酒醒词》及《香消酒醒曲》,并传于世。

《水龙吟 石帆》拼音标注

shǔi lóng yín shí fān
qiān lái fēi yè fēi huā,
hǎi fēng chūi lǎo huā hú sè。
xì chúi yīng luò,
xié fēn chāi gǔ,
yún pái zhú jié。
suǒ suǒ xiāng lián,
gōu gōu bù duàn,
qiào péng gū lì。
biàn shí jiā rú yì,
yě nán qiāo sùi,
shúi céng jiàn 、 gāo sān chǐ。
shàng yì huāng jī gǔ shí,
yuè míng zhōng,
cháo shēng cháo méi。
yìn cì suō niǎo wù,
hòu bì tiē shǔi,
luō wén mì zhī。
zǐ gān chēng shí,
hóng lán dàng chù,
kū chá fú chū。
suàn qióng tián 、 yǐ wài gèng wú rén zhǒng,
yě wú rén shì。