大酺 牡丹
(宋代)赵以夫
正绿阴浓,莺声懒,庭院寒轻烟薄。天然花富贵,逞夭红殷紫,叠葩重萼。
醉艳酣春,妍姿浥露,翠羽轻明如削。檀心鸦黄嫩,似离情愁绪,万丝交错。
更银烛相辉,玉瓶微浸,宛然京洛。
朝来风雨恶。怕僝僽、低张青油幕。便好倩、佳人插帽,贵客传笺,趁良辰、赏心行乐。
四美难并也,须拼醉、莫辞杯勺。被花恼、情无著。长笛何处,一笑江头高阁。
极目水云漠漠。

赵以夫
赵以夫(1189-1256),字用父,号虚斋,福建省福州府长乐县(今福建省福州市长乐区)人。南宋嘉定十年(1217)进士。历知邵武军、漳州,皆有治绩。嘉熙初(1237),为枢密都承旨兼国史院编修官。二年,知庆元府兼沿海制置副使,四年,复除枢密都承旨,淳祐五年(1245),出知建康府,七年,知平江府。以资政殿学士致仕。有《虚斋乐府》。
《大酺 牡丹》拼音标注
dà pú mǔ dān
zhèng lv̀ yīn nóng,
yīng shēng lǎn,
tíng yuàn hán qīng yān bó。
tiān rán huā fù gùi,
chěng yāo hóng yīn zǐ,
dié pā zhòng è。
zùi yàn hān chūn,
yán zī yì lù,
cùi yǔ qīng míng rú xuē。
tán xīn yā huáng nèn,
sì lí qíng chóu xù,
wàn sī jiāo cuò。
gèng yín zhú xiāng hūi,
yù píng wēi jìn,
wǎn rán jīng luò。
zhāo lái fēng yǔ è。
pà chán zhòu 、 dī zhāng qīng yóu mù。
biàn hǎo qiàn 、 jiā rén chā mào,
gùi kè chuán jiān,
chèn liáng chén 、 shǎng xīn xíng lè。
sì měi nán bìng yě,
xū pīn zùi 、 mò cí bēi sháo。
bèi huā nǎo 、 qíng wú zhù。
cháng dí hé chù,
yī xiào jiāng tóu gāo gé。
jí mù shǔi yún mò mò。