题士宣杏花双喜

(元代)郑东

移时山鸟斗芳丛,深院佳人昼睡浓。起立阶头惊碧草,不缘风雨落春红。

郑东

温州平阳人,字季明,号杲斋。幼嗜书,明《春秋》。尝应科举,不合主司,即弃去,致力为古文。欧阳玄奇其才,欲荐之,会疾卒。弟郑采亦有文名。有《郑氏联璧集》。

《题士宣杏花双喜》拼音标注

tí shì xuān xìng huā shuāng xǐ
yí shí shān niǎo dǒu fāng cóng,
shēn yuàn jiā rén zhòu shùi nóng。
qǐ lì jiē tóu liáng bì cǎo,
bù yuán fēng yǔ luò chūn hóng。