偶记赋王昭君谩录之

(宋代)郑清之

伐国曾闻用女戎,忍留妖丽汉宫中。如知褒姒贻周患,须信巫臣为楚忠。青冢不遗芳草恨,白沟那得战尘空。解移尤物柔强虏,延寿当年合议功。

郑清之

郑清之(1176—1251)南宋大臣。初名燮,字德源、文叔,别号安晚,庆元道鄞县(今浙江宁波)人。嘉泰二年进士及第。历官光禄大夫,左、右丞相,太傅,卫国公(齐国公)等。淳祐末年,元兵大举侵宋,郑清之进十龟元吉箴劝帝励精图治,未能实施,而后退仕隐居,諡忠定,著有《安晚集》六十卷。

《偶记赋王昭君谩录之》拼音标注

ǒu jì fù wáng zhāo jūn mán lù zhī
fá guó céng wén yòng nv̌ róng,
rěn líu yāo lì hàn gōng zhōng。
rú zhī bāo sì yí zhōu huàn,
xū xìn wū chén wèi chǔ zhōng。
qīng zhǒng bù yí fāng cǎo hèn,
bái gōu nà dé zhàn chén kōng。
jiě yí yóu wù róu qiáng lǔ,
yán shòu dāng nián hé yì gōng 。