冬节忤 其三
(宋代)郑清之
滕六附暄堕寒力,六花未办天机织。篱菊老尽兰始芽,凌波仙子方踵息。
水边亭亭逢玉人,照眼缟衣如旧识。冰霜相与厉贞操,蜂蝶那能犯庄色。
听渠吹笛作商声,正音满地出金石。菊坡为索孤山诗,好句新从座中得。
二君联璧如长城,笑整云梯再攻墨。

郑清之
郑清之(1176—1251)南宋大臣。初名燮,字德源、文叔,别号安晚,庆元道鄞县(今浙江宁波)人。嘉泰二年进士及第。历官光禄大夫,左、右丞相,太傅,卫国公(齐国公)等。淳祐末年,元兵大举侵宋,郑清之进十龟元吉箴劝帝励精图治,未能实施,而后退仕隐居,諡忠定,著有《安晚集》六十卷。
《冬节忤 其三》拼音标注
dōng jié wǔ qí sān
téng lìu fù xuān duò hán lì,
lìu huā wèi bàn tiān jī zhī。
lí jú lǎo jǐn lán shǐ yá,
líng bō xiān zǐ fāng zhǒng xī。
shǔi biān tíng tíng féng yù rén,
zhào yǎn gǎo yī rú jìu shì。
bīng shuāng xiāng yǔ lì zhēn cāo,
fēng dié nà néng fàn zhuāng sè。
tīng qú chūi dí zuò shāng shēng,
zhèng yīn mǎn dì chū jīn shí。
jú pō wèi suǒ gū shān shī,
hǎo jù xīn cóng zuò zhōng dé。
èr jūn lián bì rú cháng chéng,
xiào zhěng yún tī zài gōng mò。