和沈自诚孤雁韵

(元代)郑守仁

海国风高失蓟云,声声哀怨不堪闻。自怜片影荒城月,肯为饥寒向别群。

郑守仁

台州黄岩人,号蒙泉。幼著道士服,长游京师,寓崇真宫,斋居万松间,一夕大雪填门,僵卧读书,不改其乐。京师号为独冷先生。顺帝至正间出主白鹤观。善诗。有《蒙泉集》。

《和沈自诚孤雁韵》拼音标注

hé shěn zì chéng gū yàn yùn
hǎi guó fēng gāo shī jì yún,
shēng shēng āi yuàn bù kān wén。
zì lián piàn yǐng huāng chéng yuè,
kěn wèi jī hán xiàng bié qún。