阳春曲 春江题梦

(清代)郑文焯

绮罗丛,芳菲节,春到梦中乡国。凝澹画楼人,行云断、翠袖重倚暮寒恻。

几年相忆、曾醉蹋、凤城灯夕。谁念繫月黏花,仗东风、总愁无力。

怅流水钿车,繁华地。空冷落、珠尘绮席。天涯伤春不见,剪梅枝、怨寄遥驿。

凭阑对此叹息。更泪尽、离亭残笛。看归雁、更带冥冥雨,西山自碧。

郑文焯

郑文焯(1856~1918)晚清官员、词人。字俊臣,号小坡,又号叔问,晚号鹤、鹤公、鹤翁、鹤道人,别署冷红词客,尝梦游石芝崦,见素鹤翔于云间,因自号石芝崦主及大鹤山人,奉天铁岭(今属辽宁)人,隶正黄旗汉军籍,而托为郑康成裔,自称高密郑氏。光绪举人,曾任内阁中书,后旅居苏州。工诗词,通音律,擅书画,懂医道,长于金石古器之鉴,而以词人著称于世,其词多表现对清王朝覆灭的悲痛,所著有《大鹤山房全集》。

《阳春曲 春江题梦》拼音标注

yáng chūn qū chūn jiāng tí mèng
qǐ luō cóng,
fāng fēi jié,
chūn dào mèng zhōng xiāng guó。
níng dàn huà lóu rén,
xíng yún duàn 、 cùi xìu zhòng yǐ mù hán cè。
jī nián xiāng yì 、 céng zùi tà 、 fèng chéng dēng xī。
shúi niàn xì yuè nián huā,
zhàng dōng fēng 、 zǒng chóu wú lì。
chàng líu shǔi diàn chē,
fán huá dì。
kōng lěng luò 、 zhū chén qǐ xí。
tiān yá shāng chūn bù jiàn,
jiǎn méi zhī 、 yuàn jì yáo yì。
píng lán dùi cǐ tàn xī。
gèng lèi jǐn 、 lí tíng cán dí。
kàn gūi yàn 、 gèng dài míng míng yǔ,
xī shān zì bì。