挽丁行人璇

(明代)郑文康

袖拂长安马上尘,少年曾醉杏园春。官船夜载三更梦,使节长随万里身。

天上玉楼应妄说,道傍黄土自伤神。可怜台省同年伴,遍数升沉少一人。

郑文康

(1413—1465)苏州府昆山人,字时乂,号介庵。正统十三年进士。观政大理寺,寻因疾归。父母相继亡故后,绝意仕进,专心经史。好为诗文。有《平桥集》。

《挽丁行人璇》拼音标注

wǎn dīng xíng rén xuán
xìu fú cháng ān mǎ shàng chén,
shǎo nián céng zùi xìng yuán chūn。
guān chuán yè zài sān gèng mèng,
shǐ jié cháng súi wàn lǐ shēn。
tiān shàng yù lóu yìng wàng shuō,
dào bàng huáng tǔ zì shāng shén。
kě lián tái shěng tóng nián bàn,
biàn shù shēng chén shǎo yī rén。