题陈通判和气堂

(明代)郑文康

棠棣歌残小雅诗,弟兄聚首话连枝。遗言不负先人训,世德真成后胤师。

春雨池塘芳草绿,东风帘幕紫荆垂。同心自有同声处,听取埙篪口畔吹。

郑文康

(1413—1465)苏州府昆山人,字时乂,号介庵。正统十三年进士。观政大理寺,寻因疾归。父母相继亡故后,绝意仕进,专心经史。好为诗文。有《平桥集》。

《题陈通判和气堂》拼音标注

tí chén tōng pàn hé qì táng
táng dì gē cán xiǎo yǎ shī,
dì xiōng jù shǒu huà lián zhī。
yí yán bù fù xiān rén xùn,
shì dé zhēn chéng hòu yìn shī。
chūn yǔ chí táng fāng cǎo lv̀,
dōng fēng lián mù zǐ jīng chúi。
tóng xīn zì yǒu tóng shēng chù,
tīng qǔ xūn chí kǒu pàn chūi。