读及庵寄诗

(明代)郑文康

锦心绣口出天资,况复青年际盛时。塞北岭南多著作,灯前马上费寻思。

纪行别有开封藁,毕卷当题绝妙辞。不是故人疏贱我,自缘深厌倡酬诗。

郑文康

(1413—1465)苏州府昆山人,字时乂,号介庵。正统十三年进士。观政大理寺,寻因疾归。父母相继亡故后,绝意仕进,专心经史。好为诗文。有《平桥集》。

《读及庵寄诗》拼音标注

dú jí ān jì shī
jǐn xīn xìu kǒu chū tiān zī,
kuàng fù qīng nián jì shèng shí。
sāi běi líng nán duō zhù zuò,
dēng qián mǎ shàng fèi xún sī。
jì xíng bié yǒu kāi fēng gǎo,
bì juàn dāng tí jué miào cí。
bù shì gù rén shū jiàn wǒ,
zì yuán shēn yàn chàng chóu shī。