知音亭

(宋代)郑元祐

亭院日长深复深,高山流水思愔愔。曲中别鹤啼清怨,树底薰风养绿阴。

激楚忽闻机裂帛,怀人又见冶镕金。能言万籁无南郭,隐几形闲孰赏音?

郑元祐

(1292—1364)处州遂昌人,迁钱塘,字明德,号尚左生。少颖悟,刻励于学。顺帝至正中,除平江儒学教授,升江浙儒学提举,卒于官。为文滂沛豪宕,诗亦清峻苍古。有《遂昌杂志》、《侨吴集》。

《知音亭》拼音标注

zhī yīn tíng
tíng yuàn rì cháng shēn fù shēn,
gāo shān líu shǔi sī yīn yīn。
qū zhōng bié hè tí qīng yuàn,
shù dǐ xūn fēng yǎng lv̀ yīn。
jī chǔ hū wén jī liè bó,
huái rén yòu jiàn yě róng jīn。
néng yán wàn lài wú nán guō,
yǐn jī xíng xián shú shǎng yīn ?