挽陈惟学 其一

(明代)郑真

恋主依依盼玉除,遗编忽复启青乌。伤心过客空临穴,茹素慈亲正倚闾。

月透虚囊应有剑,尘荒故榻尚留锄。淮南九日年年到,惆怅黄花酒满壶。

郑真

浙江鄞县人,字千之。洪武四年举人。官广信教授。治经学长于《春秋》。与兄郑驹、弟郑凤并以文学擅名。尝取诸家格言,著为集传集说集论。有《荥阳外史集》等。

《挽陈惟学 其一》拼音标注

wǎn chén wéi xué qí yī
liàn zhǔ yī yī pàn yù chú,
yí biān hū fù qǐ qīng wū。
shāng xīn guò kè kōng lín xué,
rú sù cí qīn zhèng yǐ lv́。
yuè tòu xū náng yìng yǒu jiàn,
chén huāng gù tà shàng líu chú。
huái nán jǐu rì nián nián dào,
chóu chàng huáng huā jǐu mǎn hú。