咏镆铘山送贾通判

(明代)郑真

倅厅南对镆铘山,空翠纷飞白昼闲。宝气暗埋岩壑底,神光直上斗牛间。

清波淬石存金锷,远岫生风响玉环。前席如承宣室问,为言形胜似商颜。

郑真

浙江鄞县人,字千之。洪武四年举人。官广信教授。治经学长于《春秋》。与兄郑驹、弟郑凤并以文学擅名。尝取诸家格言,著为集传集说集论。有《荥阳外史集》等。

《咏镆铘山送贾通判》拼音标注

yǒng mò yé shān sòng jiǎ tōng pàn
cùi tīng nán dùi mò yé shān,
kōng cùi fēn fēi bái zhòu xián。
bǎo qì àn mái yán hè dǐ,
shén guāng zhí shàng dǒu níu jiān。
qīng bō cùi shí cún jīn è,
yuǎn xìu shēng fēng xiǎng yù huán。
qián xí rú chéng xuān shì wèn,
wèi yán xíng shèng sì shāng yán。