遣怀示儿复升 其九

(明代)郑真

梦里还家梦忽醒,山中松忽倍留情。长生欲得烟霞术,古学宁推月旦评。

兴热可容诗作祟,愁来祇仗酒为兵。教官亦预斯文寄,投老犹能颂太平。

郑真

浙江鄞县人,字千之。洪武四年举人。官广信教授。治经学长于《春秋》。与兄郑驹、弟郑凤并以文学擅名。尝取诸家格言,著为集传集说集论。有《荥阳外史集》等。

《遣怀示儿复升 其九》拼音标注

qiǎn huái shì ér fù shēng qí jǐu
mèng lǐ huán jiā mèng hū xǐng,
shān zhōng sōng hū bèi líu qíng。
cháng shēng yù dé yān xiá zhú,
gǔ xué níng tūi yuè dàn píng。
xīng rè kě róng shī zuò sùi,
chóu lái qí zhàng jǐu wèi bīng。
jiào guān yì yù sī wén jì,
tóu lǎo yóu néng sòng tài píng。