永思庵 其二

(明代)郑真

龙穴凭谁阐地灵,音容地地嘅泉扃。象形欲刻丁兰木,家教须传长孺经。

露洗松楸纷溅泪,星罗俎豆肃惟馨。山川佳气从今始,恩诰疏封仰帝廷。

郑真

浙江鄞县人,字千之。洪武四年举人。官广信教授。治经学长于《春秋》。与兄郑驹、弟郑凤并以文学擅名。尝取诸家格言,著为集传集说集论。有《荥阳外史集》等。

《永思庵 其二》拼音标注

yǒng sī ān qí èr
lóng xué píng shúi chǎn dì líng,
yīn róng dì dì kǎi quán jiōng。
xiàng xíng yù kè dīng lán mù,
jiā jiào xū chuán cháng rú jīng。
lù xǐ sōng qīu fēn jiàn lèi,
xīng luō zǔ dòu sù wéi xīn。
shān chuān jiā qì cóng jīn shǐ,
ēn gào shū fēng yǎng dì tíng。