用韵夏原威述怀七言六首 其三

(明代)郑真

霜寒碧落晓鸿鸣,久客何堪梦底听。淮海雪晴拖练白,荆山云暖送螺青。

长卿多病愁仍在,阮籍穷途醉不醒。何似隐君松竹里,焚香阅世了残经。

郑真

浙江鄞县人,字千之。洪武四年举人。官广信教授。治经学长于《春秋》。与兄郑驹、弟郑凤并以文学擅名。尝取诸家格言,著为集传集说集论。有《荥阳外史集》等。

《用韵夏原威述怀七言六首 其三》拼音标注

yòng yùn xià yuán wēi shù huái qī yán lìu shǒu qí sān
shuāng hán bì luò xiǎo hóng míng,
jǐu kè hé kān mèng dǐ tīng。
huái hǎi xuě qíng tuō liàn bái,
jīng shān yún nuǎn sòng luó qīng。
cháng qīng duō bìng chóu réng zài,
ruǎn jí qióng tú zùi bù xǐng。
hé sì yǐn jūn sōng zhú lǐ,
fén xiāng yuè shì le cán jīng。