题邀月青

(明代)郑真

嫦娥趣驾上青霄,公子开青慰寂寥。露洗杯罂光濯濯,风生冠佩影飘飘。

九河垂浪秋情密,万境无尘世虑消。斗转参横人未散,欲呼秦女更吹箫。

郑真

浙江鄞县人,字千之。洪武四年举人。官广信教授。治经学长于《春秋》。与兄郑驹、弟郑凤并以文学擅名。尝取诸家格言,著为集传集说集论。有《荥阳外史集》等。

《题邀月青》拼音标注

tí yāo yuè qīng
cháng é qù jià shàng qīng xiāo,
gōng zǐ kāi qīng wèi jì liáo。
lù xǐ bēi yīng guāng zhuó zhuó,
fēng shēng guān pèi yǐng piāo piāo。
jǐu hé chúi làng qīu qíng mì,
wàn jìng wú chén shì lv̀ xiāo。
dǒu zhuǎn cān héng rén wèi sàn,
yù hū qín nv̌ gèng chūi xiāo。