次韵安民

(宋代)周孚

肺病侵陵倦出游,寒窗棐出即菟裘。百年忽忽从渠转,万事昏昏只么休。

学道出人能杜口,趋功谁子不焦头。留君试话人间事,翠竹黄花最耐秋。

周孚

(1135—1177)济南人,寓居丹徒,字信道,号蠹斋。孝宗乾道二年进士。淳熙初,官至真州教授。工诗,文章不事雕绘。有《蠹斋铅刀编》。

《次韵安民》拼音标注

cì yùn ān mín
fèi bìng qīn líng juàn chū yóu,
hán chuāng fěi chū jí tù qíu。
bǎi nián hū hū cóng qú zhuǎn,
wàn shì hūn hūn zhǐ yāo xīu。
xué dào chū rén néng dù kǒu,
qū gōng shúi zǐ bù jiāo tóu。
líu jūn shì huà rén jiān shì,
cùi zhú huáng huā zùi nài qīu。