秋思歌 其一
(明代)周是修
明月明月照我庭,晴光作云翳寒星。夜寂寂兮天冥冥,草木凄兮霜露零。
怀帝子兮湘水滨,哀窈窕兮伤娉婷。启珠箔兮开银屏,凝幽思兮发遐征。
秋风高兮鸾凤鸣,莫往从之兮泪纵横,水泠泠兮山青青。

周是修
(1354—1402)明江西泰和人,名德,以字行。少孤力学,洪武末举明经,为霍丘县学训导,建文间为衡王府纪善,留京师,预翰林纂修。好荐士,屡陈国家大计。燕兵入京城,自经于应天府学尊经阁。尝辑古今忠节事为《观感录》。
《秋思歌 其一》拼音标注
qīu sī gē qí yī
míng yuè míng yuè zhào wǒ tíng,
qíng guāng zuò yún yì hán xīng。
yè jì jì xī tiān míng míng,
cǎo mù qī xī shuāng lù líng。
huái dì zǐ xī xiāng shǔi bīn,
āi yǎo tiǎo xī shāng pīng tíng。
qǐ zhū bó xī kāi yín píng,
níng yōu sī xī fā xiá zhēng。
qīu fēng gāo xī luán fèng míng,
mò wǎng cóng zhī xī lèi zòng héng,
shǔi líng líng xī shān qīng qīng。