尧章金铜佛塔歌

(宋代)周文璞

白石招我入书斋,使我速礼金涂塔。我疑此塔非世有,白石云是钱王禁中物。上作如来捨身相,饥鹰饿虎纷相向。拈起灵山受记时,龙天帝释应惆怅。形模远自流沙至,铸出今回更精致。钱王纳土归京师,流落多在西湖寺。钱王本是英雄人,白莲花现国主身。蛇乡虎落狗脚腾,何如红袍玉带称功臣。天封坼开即退听,两浙不闻笳鼓竞。归来佛子作护持,太师尚父尚书令。一枚传到白石生,生今但有能诗声。同袍秦外铦师兄,哦诗礼塔作佛事,同吃地炉山芋羹。何曾董陆绮床供,但见相轮铜绿明。哦诗礼塔犹未毕,芦叶低飞山雨湿。

周文璞

周文璞(约公元1216年前后在世)字晋仙,号方泉,又号野斋、山楹等,阳糓(今属山东)人。生卒年均不详,约宋宁宗嘉定中前后在世。祖上农事耕桑。祖、父随宋室南渡而流落江南。他在宁宗时曾任过溧阳县丞,后隐居于方皋,穷困潦倒。与南宋著名词人姜夔友好。著有《方泉集》四卷。《四库总目》张端义极称他的灌口二郎歌、听欧阳琴行、金铜塔歌,以为不减李贺与李白。词存二首。

《尧章金铜佛塔歌》拼音标注

yáo zhāng jīn tóng fó tǎ gē
bái shí zhāo wǒ rù shū zhāi,
shǐ wǒ sù lǐ jīn tú tǎ。
wǒ yí cǐ tǎ fēi shì yǒu,
bái shí yún shì qián wáng jìn zhōng wù。
shàng zuò rú lái shě shēn xiāng,
jī yīng è hǔ fēn xiāng xiàng。
nián qǐ líng shān shòu jì shí,
lóng tiān dì shì yìng chóu chàng。
xíng mó yuǎn zì líu shā zhì,
zhù chū jīn húi gèng jīng zhì。
qián wáng nà tǔ gūi jīng shī,
líu luò duō zài xī hú sì。
qián wáng běn shì yīng xióng rén,
bái lián huā xiàn guó zhǔ shēn。
shé xiāng hǔ luò gǒu jiǎo téng,
hé rú hóng páo yù dài chēng gōng chén。
tiān fēng chè kāi jí tùi tīng,
liǎng zhè bù wén jiā gǔ jìng。
gūi lái fó zǐ zuò hù chí,
tài shī shàng fù shàng shū lìng。
yī méi chuán dào bái shí shēng,
shēng jīn dàn yǒu néng shī shēng。
tóng páo qín wài xiān shī xiōng,
é shī lǐ tǎ zuò fó shì,
tóng chī dì lú shān yù gēng。
hé céng dǒng lù qǐ chuáng gōng,
dàn jiàn xiāng lún tóng lv̀ míng。
é shī lǐ tǎ yóu wèi bì,
lú yè dī fēi shān yǔ shī 。