湘月 玉簪花同素生季贶

(清代)周星誉

青娥试手,剪秋痕、洗出几棱寒玉。十丈瑶阶清似水、飞下仙鬟钿雀。

碾得烟松,措将月软,一搦冰华绿。香奁颤处,纤纤新样难学。

果然光晕珠翘,缃欹晶枕,影亸琼枝弱。风露谁家庭院里,闹扫残妆初浴。

拾翠人归,坠钗声定,蓦记年时约。搔头慵整,夜凉帘外花落。

周星誉

(1826—1884)浙江山阴人,原籍河南祥符,字畇叔,一字叔云。道光三十年进士,改庶吉士。历任江南道监察御史,礼部给事中,官至两广盐运使兼署广东按察使。为御史时,疏劾王有龄、何桂清,有直声。中法战争时,征兵筹饷以济刘永福。工诗词,曾办“益社”,一时名流云集。又善绘折枝花卉。有《沤堂诗词日记》、《传忠堂古文》。

《湘月 玉簪花同素生季贶》拼音标注

xiāng yuè yù zān huā tóng sù shēng jì kuàng
qīng é shì shǒu,
jiǎn qīu hén 、 xǐ chū jī léng hán yù。
shí zhàng yáo jiē qīng sì shǔi 、 fēi xià xiān huán diàn què。
niǎn dé yān sōng,
cuò jiāng yuè ruǎn,
yī nuò bīng huá lv̀。
xiāng lián zhàn chù,
xiān xiān xīn yáng nán xué。
guǒ rán guāng yūn zhū qiáo,
xiāng yī jīng zhěn,
yǐng duǒ qióng zhī ruò。
fēng lù shúi jiā tíng yuàn lǐ,
nào sǎo cán zhuāng chū yù。
shí cùi rén gūi,
zhùi chāi shēng dìng,
mò jì nián shí yuē。
sāo tóu yōng zhěng,
yè liáng lián wài huā luò。