天宫寺僧寅叔恭藏宋王元之诗因次韵
(元代)朱德润
隔屋长松覆满斋,童年竹马记频来。讲堂经罢僧修史,京国人归袖惹埃。
古佛岁深花蠹铁,长廊春净雨生苔。尘缘未结东林社,禅榻留茶日暮回。

朱德润
(1294—1365)睢阳人,徙吴中,字泽民。工画山水人物,能诗,善书。仁宗延祐末荐授应奉翰林文字,兼国史院编修。英宗嗣位,出为镇东儒学提举,后弃官归。顺帝至正中,起为行中书省照磨,摄守长兴。有《存复斋集》。
《天宫寺僧寅叔恭藏宋王元之诗因次韵》拼音标注
tiān gōng sì sēng yín shū gōng cáng sòng wáng yuán zhī shī yīn cì yùn
gé wū cháng sōng fù mǎn zhāi,
tóng nián zhú mǎ jì pín lái。
jiǎng táng jīng bà sēng xīu shǐ,
jīng guó rén gūi xìu rě āi。
gǔ fó sùi shēn huā dù tiě,
cháng láng chūn jìng yǔ shēng tái。
chén yuán wèi jié dōng lín shè,
shàn tà líu chá rì mù húi。