久雨短句呈梦得
(宋代)朱松
身闲书有味,吏傲俗不亲。小窗据物表,扫尽心眼尘。
令尹垂珠玉,敲门唤行春。作意向芳物,吾车曾未巾。
愁阴入病骨,鸠妇声亦嗔。冥冥三日雨,桃李迹已陈。
空馀深枝间,一一青子新。秾芳殿春晚,犹堪慰佳辰。
酴醾晓妆靓,芍药醉脸匀。白萼簪袅袅,风卮倒粼粼。
言当呼短舞,抵掌回双颦。年来得相从,稍觉安沈沦。
岂不挂俗事,察公极清真。眼中醉乡路,风味良独醇。
流光不容玩,尺璧何足珍。漓俗益可厌,愿言勤问津。

朱松
朱松(1097一1143)字乔年,号韦斋,朱熹之父,祖籍徐州府萧县人,宋绍圣四年生于徽州婺源(江西婺源),宋绍兴十三年卒于建州城南环溪,葬于崇安五夫里,享年四十六。宋重和元年戊戌登进士,宋宣和年间为福建政和县尉,侨寓建阳(今属福建)崇安,后徙考亭。历任著作郎、吏部郎等职,世称吏部郎府君,赠通议大夫,封粤国公,谥献靖祀入圣庙。后因极力反对权相秦桧议和,贬任江西饶州知州(治今鄱阳),未至任病逝。
《久雨短句呈梦得》拼音标注
jǐu yǔ duǎn jù chéng mèng dé
shēn xián shū yǒu wèi,
lì ào sú bù qīn。
xiǎo chuāng jù wù biǎo,
sǎo jǐn xīn yǎn chén。
lìng yǐn chúi zhū yù,
qiāo mén huàn xíng chūn。
zuò yì xiàng fāng wù,
wú chē céng wèi jīn。
chóu yīn rù bìng gǔ,
jīu fù shēng yì tián。
míng míng sān rì yǔ,
táo lǐ jī yǐ chén。
kōng yú shēn zhī jiān,
yī yī qīng zǐ xīn。
nóng fāng diàn chūn wǎn,
yóu kān wèi jiā chén。
tú mí xiǎo zhuāng jìng,
sháo yào zùi liǎn yún。
bái è zān niǎo niǎo,
fēng zhī dǎo lín lín。
yán dāng hū duǎn wǔ,
dǐ zhǎng húi shuāng pín。
nián lái dé xiāng cóng,
shāo jué ān shěn lún。
qǐ bù guà sú shì,
chá gōng jí qīng zhēn。
yǎn zhōng zùi xiāng lù,
fēng wèi liáng dú chún。
líu guāng bù róng wán,
chǐ bì hé zú zhēn。
lí sú yì kě yàn,
yuàn yán qín wèn jīn。