上吴佥事

(宋代)朱晞颜

死宁触诽谤木,莫受吴公片言辱。生不求冠军侯,但愿吴公一语褒。

吴公名节重九鼎,一时士论推阳秋。昔人酌水贪泉上,起廉立懦传清唱。

公今结屋西湖滨,曰漱清泉追逸响。十年作吏真饮冰,粟帛不曾充内帑。

直声肯避贵人嫌,台阁至今称木强。袖中白简粲霜花,头上豸冠驱罔象。

苍鹰侧翅在秋霄,狐兔悲鸣潜草莽。可怜豺虎亦惊惶,政恐老拳当巨颡。

人言弹击是公才,公岂有意于斯哉。愿言天下万姓耕凿尽帝力,坐令虞芮归吾来。

朱晞颜

朱晞颜(1132~1200年),字子渊、子囝,休宁(今属安徽)人,宋孝宗隆兴元年(1163年)进士,曾知靖州永平县,政绩颇好,当地为他立了生祠。隆兴元年调当阳尉。历知永平、广济县,通判阆州,知兴国军、吉州,广南西路、京西路转运判官。光宗绍熙四年,除知静江府。宁宗庆元二年除太府少卿,总领淮东军马钱粮。四年,迁权工部侍郎,俄兼实录院同修撰。五年,兼知临安府。六年卒,年六十六。著作已佚,仅《两宋名贤小集》卷二一七存《桂巖吟藁》一卷。事见《新安文献志》卷八二宋谈钥《朱公行状》。

《上吴佥事》拼音标注

shàng wú qiān shì
sǐ níng hóng fěi bàng mù,
mò shòu wú gōng piàn yán rǔ。
shēng bù qíu guān jūn hóu,
dàn yuàn wú gōng yī yǔ bāo。
wú gōng míng jié zhòng jǐu dǐng,
yī shí shì lùn tūi yáng qīu。
xī rén zhuó shǔi tān quán shàng,
qǐ lián lì nuò chuán qīng chàng。
gōng jīn jié wū xī hú bīn,
yuē shù qīng quán zhūi yì xiǎng。
shí nián zuò lì zhēn yǐn bīng,
sù bó bù céng chōng nèi tǎng。
zhí shēng kěn bì gùi rén xián,
tái gé zhì jīn chēng mù qiáng。
xìu zhōng bái jiǎn càn shuāng huā,
tóu shàng zhì guān qū wǎng xiàng。
cāng yīng cè chì zài qīu xiāo,
hú tù bēi míng qián cǎo mǎng。
kě lián chái hǔ yì liáng huáng,
zhèng kǒng lǎo quán dāng jù sǎng。
rén yán dàn jí shì gōng cái,
gōng qǐ yǒu yì yú sī zāi。
yuàn yán tiān xià wàn xìng gēng záo jǐn dì lì,
zuò lìng yú rùi gūi wú lái。