梦大复何子

(明代)朱应登

京华一云别,瞥若纷飞翼。遥遥南中道,念子无消息。

岁徂寒暑变,日落风雨黑。讵知万里魂,能达君子侧。

篇章烦见示,触目见古色。浏浏清濑鸣,擢擢朱弦直。

指擿发隽语,要我以终极。大质多浑成,至宝去雕饰。

晤语忽复竟,惊起谢良德。音徽犹若闻,转盼已难即。

怅怅牵垂帷,仰睇梁月色。何由托归鸿,附此长相忆。

朱应登

(1477—1526)扬州府宝应人,字升之,号凌溪。弘治十二年进士,除南京户部主事,历官陕西提学副使、云南参政。为人爽直,恃才傲物。诗宗盛唐,格调高古,与李梦阳、何景明并称十才子。有《凌溪集》。

《梦大复何子》拼音标注

mèng dà fù hé zǐ
jīng huá yī yún bié,
piē ruò fēn fēi yì。
yáo yáo nán zhōng dào,
niàn zǐ wú xiāo xī。
sùi cú hán shǔ biàn,
rì luò fēng yǔ hēi。
jù zhī wàn lǐ hún,
néng dá jūn zǐ cè。
piān zhāng fán jiàn shì,
hóng mù jiàn gǔ sè。
líu líu qīng lài míng,
zhuó zhuó zhū xián zhí。
zhǐ zhí fā jùn yǔ,
yào wǒ yǐ zhōng jí。
dà zhí duō hún chéng,
zhì bǎo qù diāo shì。
wù yǔ hū fù jìng,
liáng qǐ xiè liáng dé。
yīn hūi yóu ruò wén,
zhuǎn pàn yǐ nán jí。
chàng chàng qiān chúi wéi,
yǎng dì liáng yuè sè。
hé yóu tuō gūi hóng,
fù cǐ cháng xiāng yì。