怀止白和上

(清代)朱用纯

寻幽每忘倦,相对惬襟期。花气穿云细,泉声出竹迟。

心空山更静,句妙世常知。岂为晴湖眺,春风几度思。

朱用纯

(1627—1698)明末清初江南昆山人,字致一,号柏庐。明诸生。入清,隐居教读。治学确守程朱理学,所著《治家格言》,流传颇广。康熙间坚辞博学鸿儒之荐。另有《愧讷集》、《大学中庸讲义》。

《怀止白和上》拼音标注

huái zhǐ bái hé shàng
xún yōu měi wàng juàn,
xiāng dùi qiè jīn qī。
huā qì chuān yún xì,
quán shēng chū zhú chí。
xīn kōng shān gèng jìng,
jù miào shì cháng zhī。
qǐ wèi qíng hú tiào,
chūn fēng jī dù sī。