唐寅画山水歌

(明代)祝允明

杜陵一疋好东绢,韦郎上植松两干。唐寅今如曹不兴,有客乞染淞江绫。

前山如笑后如怒,疏林如风密如雾。黯黯浑疑隔千里,蜿蜿忽辨缘溪路。

黑云冱苍梧,丹霞标赤城。壮哉画工力,九州通尺屏。

两厓远立觢两角,一道空江浸寥廓。吴绫本自淞水剪,谁把淄渑辨清浊。

茅斋傍江绝低小,羡尔高居长自好。今年吴地几鱼鳖,看画转觉心热恼。

黄金壶中一斗汁,我欲濡毫映手湿。莫教童子误攐翻,忽使痴龙携雨出。

祝允明

祝允明(1460—1527)字希哲,号枝山,因右手有六指,自号“枝指生”,又署枝山老樵、枝指山人等。汉族,长洲(今江苏苏州)人。他家学渊源,能诗文,工书法,特别是其狂草颇受世人赞誉,流传有“唐伯虎的画,祝枝山的字”之说。祝枝山所书写的“六体书诗赋卷”、“草书杜甫诗卷”、“古诗十九首”、“草书唐人诗卷”及“草书诗翰卷”等都是传世墨迹的精品。并与唐寅、文徵明、徐祯卿齐名,明历称其为“吴中四才子”之一。由于与唐寅遭际与共,情性相投,民间流传着两人的种种趣事。

唐寅画山水歌》拼音标注

táng yín huà shān shǔi gē
dù líng yī pǐ hǎo dōng juàn,
wéi láng shàng zhí sōng liǎng gān。
táng yín jīn rú cáo bù xīng,
yǒu kè qǐ rǎn sōng jiāng líng。
qián shān rú xiào hòu rú nù,
shū lín rú fēng mì rú wù。
àn àn hún yí gé qiān lǐ,
wān wān hū biàn yuán xī lù。
hēi yún hù cāng wú,
dān xiá biāo chì chéng。
zhuàng zāi huà gōng lì,
jǐu zhōu tōng chǐ píng。
liǎng yá yuǎn lì chì liǎng jiǎo,
yī dào kōng jiāng jìn liáo kuò。
wú líng běn zì sōng shǔi jiǎn,
shúi bǎ zī mǐn biàn qīng zhuó。
máo zhāi bàng jiāng jué dī xiǎo,
xiàn ěr gāo jū cháng zì hǎo。
jīn nián wú dì jī yú biē,
kàn huà zhuǎn jué xīn rè nǎo。
huáng jīn hú zhōng yī dǒu zhī,
wǒ yù rú háo yìng shǒu shī。
mò jiào tóng zǐ wù qiān fān,
hū shǐ chī lóng xié yǔ chū。