高山流水 宋徽宗松风琴

(清代)朱祖谋

故宫法曲冷朱弦。倚龙吟、风雨潸然。开宴记芳时,南薰韵入流泉。

河清慢、徵角重翻。宸游处,仙籁层霄遍彻,仗合苍官。

和春雷别殿,笃耨御香前。

无端。青城几千里,黄鹄谱、应指秋寒。零乱杏花词,梦落万水千山。

问霓裳、几度飘烟。知音少、枨触孤臣老泪,怨拨哀弹。

恨宫声不返,凄绝陇禽言。

朱祖谋

1857.7.21-1931.11.22,原名朱孝臧,字藿生,一字古微,一作古薇,号沤尹,又号彊村,浙江吴兴人。光绪九年(1883)进士,官至礼部右侍郎,因病假归作上海寓公。工倚声,为晚清四大词家之一,著作丰富。书法合颜、柳于一炉;写人物、梅花多饶逸趣。卒年七十五。著有《彊村词》。

高山流水 宋徽宗松风琴》拼音标注

gāo shān líu shǔi sòng hūi zōng sōng fēng qín
gù gōng fǎ qū lěng zhū xián。
yǐ lóng yín 、 fēng yǔ shān rán。
kāi yàn jì fāng shí,
nán xūn yùn rù líu quán。
hé qīng màn 、 zhēng jiǎo zhòng fān。
chén yóu chù,
xiān lài céng xiāo biàn chè,
zhàng hé cāng guān。
hé chūn léi bié diàn,
dǔ nòu yù xiāng qián。
wú duān。
qīng chéng jī qiān lǐ,
huáng hú pǔ 、 yìng zhǐ qīu hán。
líng luàn xìng huā cí,
mèng luò wàn shǔi qiān shān。
wèn ní cháng 、 jī dù piāo yān。
zhī yīn shǎo 、 chéng hóng gū chén lǎo lèi,
yuàn bō āi dàn。
hèn gōng shēng bù fǎn,
qī jué lǒng qín yán。