兰陵王 芦花 和麟楥

(清代)朱祖谋

竟头白。明镜秋霜共色。荒埼外、摇露荡烟,零乱春丛换凄碧。

江湖味惯识。牢落低舷倦笛。黄昏后,无处顿愁,愁似潮来夜风急。

伊人旧游历。在买醉鱼天,分社鸥席。凉花浅濑秋无极。

自湿渍衫絮,怨沈笳管,离披天水断梦失。甚身世禁得。

江国。待将息。怕如画烟波,皴破铅墨,沈阴断雁声中黑。

黯雪片千顷,欲衔无力。菰蒲何处,岁暮约,但睡忆。

朱祖谋

1857.7.21-1931.11.22,原名朱孝臧,字藿生,一字古微,一作古薇,号沤尹,又号彊村,浙江吴兴人。光绪九年(1883)进士,官至礼部右侍郎,因病假归作上海寓公。工倚声,为晚清四大词家之一,著作丰富。书法合颜、柳于一炉;写人物、梅花多饶逸趣。卒年七十五。著有《彊村词》。

《兰陵王 芦花,和麟楥》拼音标注

lán líng wáng lú huā,hé lín xuàn
jìng tóu bái。
míng jìng qīu shuāng gòng sè。
huāng qí wài 、 yáo lù dàng yān,
líng luàn chūn cóng huàn qī bì。
jiāng hú wèi guàn shì。
láo luò dī xián juàn dí。
huáng hūn hòu,
wú chù dùn chóu,
chóu sì cháo lái yè fēng jí。
yī rén jìu yóu lì。
zài mǎi zùi yú tiān,
fēn shè ōu xí。
liáng huā qiǎn lài qīu wú jí。
zì shī zì shān xù,
yuàn shěn jiā guǎn,
lí pī tiān shǔi duàn mèng shī。
shén shēn shì jìn dé。
jiāng guó。
dài jiāng xī。
pà rú huà yān bō,
cūn pò qiān mò,
shěn yīn duàn yàn shēng zhōng hēi。
àn xuě piàn qiān qǐng,
yù xián wú lì。
gū pú hé chù,
sùi mù yuē,
dàn shùi yì。