烛影摇红 寓园海棠 一株亭亭 独上出楼甍丈许。今年作花最繁 一夕为风雨所损 词以惜之

(清代)朱祖谋

倾坐东风,画楼天半仙云起。照妆微晕泪胭脂,明镜交枝倚。

绣屋秦筝梦底。按梁州、催吟殢醉。乱莺啼罢,换尽斜阳,香红尘世。

无定阴晴,苍茫不解东君意。眼前何地著春光,颠倒閒桃李。

欲赋华清旧事。衍波尘、寒凄蠹纸。睡魂不返,烛爓屏山,相思独自。

朱祖谋

1857.7.21-1931.11.22,原名朱孝臧,字藿生,一字古微,一作古薇,号沤尹,又号彊村,浙江吴兴人。光绪九年(1883)进士,官至礼部右侍郎,因病假归作上海寓公。工倚声,为晚清四大词家之一,著作丰富。书法合颜、柳于一炉;写人物、梅花多饶逸趣。卒年七十五。著有《彊村词》。

《烛影摇红 寓园海棠,一株亭亭,独上出楼甍丈许。今年作花最繁,一夕为风雨所损,词以惜之》拼音标注

zhú yǐng yáo hóng yù yuán hǎi táng,yī zhū tíng tíng,dú shàng chū lóu méng zhàng xǔ。jīn nián zuò huā zùi fán,yī xī wèi fēng yǔ suǒ sǔn,cí yǐ xī zhī
qīng zuò dōng fēng,
huà lóu tiān bàn xiān yún qǐ。
zhào zhuāng wēi yūn lèi yān zhī,
míng jìng jiāo zhī yǐ。
xìu wū qín zhēng mèng dǐ。
àn liáng zhōu 、 cūi yín tì zùi。
luàn yīng tí bà,
huàn jǐn xié yáng,
xiāng hóng chén shì。
wú dìng yīn qíng,
cāng máng bù jiě dōng jūn yì。
yǎn qián hé dì zhù chūn guāng,
diān dǎo xián táo lǐ。
yù fù huá qīng jìu shì。
yǎn bō chén 、 hán qī dù zhǐ。
shùi hún bù fǎn,
zhú yàn píng shān,
xiāng sī dú zì。