金缕曲 落梅 用竹山韵

(清代)朱祖谋

冻羽寒窥屋。傍黄昏、声声傍诉,麝尘惊扑。飘粉楼台相思夜,销瘦仙姿萼绿。

渐泪点、殷沈红菽。满地珊瑚无人扫,占霜天、做弄伤春局。

空飐影,对残烛。

菭鬟尚缀交枝玉。问何时、宫妆点额,镜盟重卜。多少飞琼经年恨,写入沧洲剩幅。

怕还被、东风拘束。冷落雪香亭前路,换青禽、与听销魂曲。

肠断尽,委横竹。

朱祖谋

1857.7.21-1931.11.22,原名朱孝臧,字藿生,一字古微,一作古薇,号沤尹,又号彊村,浙江吴兴人。光绪九年(1883)进士,官至礼部右侍郎,因病假归作上海寓公。工倚声,为晚清四大词家之一,著作丰富。书法合颜、柳于一炉;写人物、梅花多饶逸趣。卒年七十五。著有《彊村词》。

《金缕曲 落梅,用竹山韵》拼音标注

jīn lv̌ qū luò méi,yòng zhú shān yùn
dòng yǔ hán kūi wū。
bàng huáng hūn 、 shēng shēng bàng sù,
shè chén liáng pū。
piāo fěn lóu tái xiāng sī yè,
xiāo shòu xiān zī è lv̀。
jiàn lèi diǎn 、 yīn shěn hóng shú。
mǎn dì shān hú wú rén sǎo,
zhān shuāng tiān 、 zuò nòng shāng chūn jú。
kōng zhǎn yǐng,
dùi cán zhú。
tái huán shàng zhùi jiāo zhī yù。
wèn hé shí 、 gōng zhuāng diǎn é,
jìng méng zhòng bǔ。
duō shǎo fēi qióng jīng nián hèn,
xiě rù cāng zhōu shèng fú。
pà huán bèi 、 dōng fēng jū shù。
lěng luò xuě xiāng tíng qián lù,
huàn qīng qín 、 yǔ tīng xiāo hún qū。
cháng duàn jǐn,
wěi héng zhú。