月华清 乙巳中秋 和西
(清代)朱祖谋
玉籁消凉,林霏散夕,上帘人在香径。憔悴圆姿,栉栉细云遮定。
露槃空、天袂知寒,树香老、画阑悬暝。谁省。问山河小劫,几多残影。
桂殿秋酲未醒。待诉与方诸,泪珠哀迸。万感孀娥,禁得管弦凄哽。
渐抛残、旧舞霓裳,好催放、破空金镜。倾听。是谁家怨笛,待他端正。

朱祖谋
1857.7.21-1931.11.22,原名朱孝臧,字藿生,一字古微,一作古薇,号沤尹,又号彊村,浙江吴兴人。光绪九年(1883)进士,官至礼部右侍郎,因病假归作上海寓公。工倚声,为晚清四大词家之一,著作丰富。书法合颜、柳于一炉;写人物、梅花多饶逸趣。卒年七十五。著有《彊村词》。
《月华清 乙巳中秋,和西》拼音标注
yuè huá qīng yǐ sì zhōng qīu,hé xī
yù lài xiāo liáng,
lín fēi sàn xī,
shàng lián rén zài xiāng jìng。
qiáo cùi yuán zī,
jié jié xì yún zhē dìng。
lù pán kōng 、 tiān mèi zhī hán,
shù xiāng lǎo 、 huà lán xuán míng。
shúi shěng。
wèn shān hé xiǎo jié,
jī duō cán yǐng。
gùi diàn qīu chéng wèi xǐng。
dài sù yǔ fāng zhū,
lèi zhū āi bèng。
wàn gǎn shuāng é,
jìn dé guǎn xián qī gěng。
jiàn pāo cán 、 jìu wǔ ní cháng,
hǎo cūi fàng 、 pò kōng jīn jìng。
qīng tīng。
shì shúi jiā yuàn dí,
dài tā duān zhèng。