金缕曲 京江陆吾山明经索题其先慈唐太宜人瑶花仙馆遗稿

(清代)宗婉

火伞当空罩。忽传来、清凉忽剂,瑶花仙稿。读罢尽将烦敲去,心体一齐倾倒。

竟忽到、莫名其忽。见说丹青尤绝艺,更宜家宜室多才调。

真不愧、宜人号。

萱花可惜凋中道。幸椿庭、荫成雏凤,飞鸣能早。生就一枝如椽笔,笔底千军横扫。

总不外、文章忠孝。为痛春晖酬未得,录遗编、敬谨传梨枣。

千载下、芳徽表。

宗婉

宗婉,字婉生,常熟人。山西同知萧瓒、北河州判锦炤母。有《梦湘楼稿》。

《金缕曲 京江陆吾山明经索题其先慈唐太宜人《瑶花仙馆遗稿》》拼音标注

jīn lv̌ qū jīng jiāng lù wú shān míng jīng suǒ tí qí xiān cí táng tài yí rén 《 yáo huā xiān guǎn yí gǎo 》
huǒ sǎn dāng kōng zhào。
hū chuán lái 、 qīng liáng hū jì,
yáo huā xiān gǎo。
dú bà jǐn jiāng fán qiāo qù,
xīn tǐ yī qí qīng dǎo。
jìng hū dào 、 mò míng qí hū。
jiàn shuō dān qīng yóu jué yì,
gèng yí jiā yí shì duō cái diào。
zhēn bù kùi 、 yí rén hào。
xuān huā kě xī diāo zhōng dào。
xìng chūn tíng 、 yìn chéng chú fèng,
fēi míng néng zǎo。
shēng jìu yī zhī rú chuán bǐ,
bǐ dǐ qiān jūn héng sǎo。
zǒng bù wài 、 wén zhāng zhōng xiào。
wèi tòng chūn hūi chóu wèi dé,
lù yí biān 、 jìng jǐn chuán lí zǎo。
qiān zài xià 、 fāng hūi biǎo。