浦城下水

(清代)宗渭

隔宵戒语过清晨,细雨枯逢出剑津。舟子下滩常斗水,估人遇险只呼神。

空门无我休言命,逝者如斯任此身。两岸鸟啼行不得,遍山红染杜鹃新。

宗渭

清僧。江苏华亭人,一作太仓人,字筠士,又字绀池,号芥山,又号芥舟,一号华亭船子。工山水。诗有禅理。有《绀池小草》。

《浦城下水》拼音标注

pǔ chéng xià shǔi
gé xiāo jiè yǔ guò qīng chén,
xì yǔ kū féng chū jiàn jīn。
zhōu zǐ xià tān cháng dǒu shǔi,
gū rén yù xiǎn zhǐ hū shén。
kōng mén wú wǒ xīu yán mìng,
shì zhě rú sī rèn cǐ shēn。
liǎng àn niǎo tí xíng bù dé,
biàn shān hóng rǎn dù juān xīn。