送表兄华元翰赴四会尉

(南北朝)邹浩

颐山颍水天西东,四载相西二千里。我守枯株未得还,君逐飞蓬忽然至。

坐令桑梓落眼中,顿觉精神到尘外。昔人逃空喜足音,况乃謦欬逢昆弟。

此会由来天予之,几日冷风清暑气。君才荣华早驰名,荆国先生曾改视。

殿前射策失龙头,仕处波涛起平地。胸中万虑不一施,却作明时岭南尉。

太夫人年七十三,诸子半掩黄垆逝。兰陔养志独赖君,路远何由复迎侍。

当思有以慰其心,莫把光阴较荣悴。本朝丞相岂不盛,尚辈流人已三岁。

君今补考裁秋冬,托身民上与之异。萧条官府似僧居,春入梅花更堪醉。

要须相与无町畦,卷舌为喑真得计。我家宅相世所知,矫首南云从此俟。

邹浩

邹浩(1060—1111)字志完,遇赦归里后于周线巷住处辟一园名“道乡”,故自号道乡居士,常州晋陵(今江苏常州)人。生于宋仁宗嘉祐五年,卒於徽宗政和元年,年五十二岁。元丰五年(1082)进士,调扬州颍昌府教授。吕公著、范纯仁为郡守,皆礼遇之。哲宗朝,为右正言,累上疏言事。章惇独相用事,浩露章数其不忠,因削官,羁管新州。徽宗立,复为右正言,累迁兵部侍郎两谪岭表,复直龙图阁。卒谥忠,学者称道乡先生。浩著《道乡集》四十卷,《四库总目》传于世。

《送表兄华元翰赴四会尉》拼音标注

sòng biǎo xiōng huá yuán hàn fù sì hùi wèi
yí shān yǐng shǔi tiān xī dōng,
sì zài xiāng xī èr qiān lǐ。
wǒ shǒu kū zhū wèi dé huán,
jūn zhú fēi péng hū rán zhì。
zuò lìng sāng zǐ luò yǎn zhōng,
dùn jué jīng shén dào chén wài。
xī rén táo kōng xǐ zú yīn,
kuàng nǎi qìng kài féng kūn dì。
cǐ hùi yóu lái tiān yú zhī,
jī rì lěng fēng qīng shǔ qì。
jūn cái róng huá zǎo chí míng,
jīng guó xiān shēng céng gǎi shì。
diàn qián shè cè shī lóng tóu,
shì chù bō tāo qǐ píng dì。
xiōng zhōng wàn lv̀ bù yī shī,
què zuò míng shí líng nán wèi。
tài fū rén nián qī shí sān,
zhū zǐ bàn yǎn huáng lú shì。
lán gāi yǎng zhì dú lài jūn,
lù yuǎn hé yóu fù yíng shì。
dāng sī yǒu yǐ wèi qí xīn,
mò bǎ guāng yīn jiào róng cùi。
běn zhāo chéng xiāng qǐ bù shèng,
shàng bèi líu rén yǐ sān sùi。
jūn jīn bǔ kǎo cái qīu dōng,
tuō shēn mín shàng yǔ zhī yì。
xiāo tiáo guān fǔ sì sēng jū,
chūn rù méi huā gèng kān zùi。
yào xū xiāng yǔ wú tǐng qí,
juàn shé wèi yīn zhēn dé jì。
wǒ jiā zhái xiāng shì suǒ zhī,
jiǎo shǒu nán yún cóng cǐ sì。