石䂬潺湲亭

(宋代)邹极

危亭跨幽涧,涧水日潺湲。响与鼓钟应,静无车马喧。

布金因利物,漱玉自澄源。练引千寻远,珠倾万斛繁。

倚空横石壁,夹岸带山樊。涨骇天河决,湍流地轴翻。

僧栖真梦觉,客至涤尘烦。不尽登临意,忘言愧有言。

邹极

抚州宜黄人,字适中,或作通中,号一翁。英宗治平四年进士。累官湖南转运使,时掌盐法者争以羡余希进,极条其不便,遂罢归。后擢度支员外郎。哲宗元祐初除江西提刑。以亲丧力请致仕。有《宜川集》。

《石䂬潺湲亭》拼音标注

shí gǒng chán yuán tíng
wēi tíng kuà yōu jiàn,
jiàn shǔi rì chán yuán。
xiǎng yǔ gǔ zhōng yìng,
jìng wú chē mǎ xuān。
bù jīn yīn lì wù,
shù yù zì chéng yuán。
liàn yǐn qiān xún yuǎn,
zhū qīng wàn hú fán。
yǐ kōng héng shí bì,
jiā àn dài shān fán。
zhǎng hài tiān hé jué,
tuān líu dì zhóu fān。
sēng qī zhēn mèng jué,
kè zhì dí chén fán。
bù jǐn dēng lín yì,
wàng yán kùi yǒu yán。