题县簿清心亭

(宋代)邹极

君向池边展旧亭,坐临止水觉心清。暑风菡萏尘难染,霜月苍烝节更明。

对酒独醒公外况,隔墙人语静中声。谁怜老凤堪栖棘,梦断韶音奏九成。

邹极

抚州宜黄人,字适中,或作通中,号一翁。英宗治平四年进士。累官湖南转运使,时掌盐法者争以羡余希进,极条其不便,遂罢归。后擢度支员外郎。哲宗元祐初除江西提刑。以亲丧力请致仕。有《宜川集》。

《题县簿清心亭》拼音标注

tí xiàn bù qīng xīn tíng
jūn xiàng chí biān zhǎn jìu tíng,
zuò lín zhǐ shǔi jué xīn qīng。
shǔ fēng hàn dàn chén nán rǎn,
shuāng yuè cāng zhēng jié gèng míng。
dùi jǐu dú xǐng gōng wài kuàng,
gé qiáng rén yǔ jìng zhōng shēng。
shúi lián lǎo fèng kān qī jí,
mèng duàn sháo yīn zòu jǐu chéng。